Chạy Bộ

Chuyến Đi Lùng Cúng Để Lại Gì Trong Tôi

Như thường lệ, chúng tôi đặt lịch trekking vào các dịp nghỉ lễ. Hai đứa chọn Lùng Cúng là điểm tiếp theo, nghe bảo đỉnh này dễ đi mà lại đẹp nữa chứ. Ban đầu nhóm có 3 người sau cùng thêm vào được 13 người. Tôi cũng vui lắm vì mọi niềm vui trong chuyến đi này mọi người mang lại đến cho mình rất nhiều. Với e Mèo, a Tùng Lâm trưởng đoàn, với a Thịnh, Chi, Phương, A Phong, a Bình, a Tài, chị Hương, chị Oanh, e Hằng và 4 porters đi cùng.

May quá đợt này đi cũng không gió rét gì, trời cũng không mưa, mỗi tội mây mù :)) nên chả ngắm được gì mãi lúc đi xuống đoạn lưng chừng núi mới thấy biển mây bao la ngút ngàn.

Đoạn đường lên xuống

Thực sự nó là thử thách với Lùng Cúng khi gần như bạn chỉ có đi lên và đi lên tiếp, đầu gối mỏi như, bắp chân căng cứng, thở dốc rồi oải tim đập nhanh. Mọi người trong đoàn bảo là đi lên chả ngắm được gì ngoài cắm mặt nhìn xuống đất thôi. Nó không chỉ có dốc mà đúng là toàn dốc lên, chả có mấy chỗ đi ngang để lấy sức cả. Mặc dù, được gọi là cung đi 2N1Đ nhung mà chính ra lại vất vả hơn kha khá các cung khác.

Cảnh quan đẹp 🙂

Phải đến lúc đi xuống chúng tôi mới được ngắm những biển mây, ny mình thì lại tiếc hùi hụi. Mình còn bị dỗi nữa do chụp ảnh xấu tệ. Mà đúng là ảnh xấu thật. Còn đây là ảnh 1 người khác chụp được trong đoàn

Con người nơi đây

Mọi người chủ yếu sống ở những bản làng người Mông, theo đường chạy dọc xuống Tú Lệ. Cuộc sống thì khá khó khăn theo quan sát của mình. Mình cũng hỏi Porter trong bữa ăn chia tay tại Tú Lệ. Việc làm Porter có giúp bà con nơi đây có những đồng thu nhập nhiều hơn không. Nhưng mà có vẻ như tiền tips làm porter cũng chưa thấm mấy. Chủ yếu mọi người vẫn trồng ngô, lúa, và một số cây như đào, táo mèo hay có nhà thì nuôi thêm con trâu con bò.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *